Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

THĂM LẠI CHỐN QUÊ


THĂM LẠI CHỐN QUÊ

Trở về thăm lại chốn quê
Cong cong dáng mẹ con đê đầu làng
Chiều nghiêng trút ánh nắng vàng
Trên đôi cánh mỏng từng đàn cò bay
Cánh đồng bông lúa vàng lay
Tiếng chim vẫn hót như ngày tôi đi
Buồng cau quả đã dậy thì
Nhớ từng cánh phượng mẹ tôi têm trầu
Nhớ luống cày, nhớ đồng sâu
Mưa đông, nắng hạ dãi dầu mẹ tôi
Cổng làng cổng gió của trời
Cánh diều cõng nắng một thời ấu thơ
Vườn sau xanh sắc non tơ
Nghe chân con dê búng bờ cỏ non
Bờ đê mấy chú nghé con
Thản nhiên gặm cả một vòm trời xanh
Chuông chiều từng giọt trong lành
Quyện vào khói bếp mái tranh quê nghèo
Hoàng hôn một mảnh trăng treo

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012

KHÚC HÁT RU

KHÚC HÁT RU

Chỉ vì
Một khúc hát ru
Để lòng đau đến
Thiên thu tình đời.

Thôi đừng ru nữa em ơi
Ngày mai con sáo xa rồi
Sang sông!

Để cho lúa héo trên đồng
Cau khô trên ngọn
Trầu không úa vàng. . .

Buồn tênh long phụng đình làng
Ngẩn ngơ vắng tiếng
Tình tang tang tình. . .

Bờ ao héo ngọn trúc xinh
Nổi đau còn lại một mình
Với ta!

GIÃ BẠN

GIÃ BẠN

Bởi câu
Lục bát đa đoan
Nửa toan
Dứt áo
Nửa dan díu tình

Nghe câu
Giã bạn sân đình
Con đò
Bến nước
Đoạn tình xa nhau. . .

Nghe làn Quan họ mà đau
Người về biết có
Mai sau hẹn hò?

Xa nhau
Chỉ một chuyến đò
Tình duyên ai biết
Mà mò đáy sông

Người về ôm mộng chờ mong
Biết đâu con sáo sổ lồng bay xa.

BÃI BỜ RIÊNG TÔI

BÃI BỜ RIÊNG TÔI

Bãi bờ
Là của riêng tôi
Một thời thơ ấu
Xa rồi còn đâu

Xanh trời xanh những bờ dâu
Mỗi ngày sông chở
Tình đầu đi xa. . .

Tình tôi bồi lở phù sa
Nỗi đau cùng với sông qua nẻo đời

Con cua con cá
Hết rồi
Tôi đi mò giấc mơ
Tôi lấm bùn

Đêm đêm con dế con giun
Cùng tôi khóc cạn nỗi buồn đơn côi

Ba chìm bảy nổi cuộc đời
Lấm lem nỗi nhớ
Một thời ấu thơ.

THƠ VIẾT VỀ MỘT DÒNG SÔNG

THƠ VIẾT VỀ MỘT DÒNG SÔNG

Ta không dám đi ngược dòng quá khứ
Ven con sông nước đỏ phù sa
Sợ nghe tiếng mái chèo khua động
Chạm nỗi đau một khúc hát dân ca

Ta không dám dừng chân bên bến cũ
Nhìn con đò trôi giữa dòng sâu
Sợ gặp em trong câu hò ngày ấy
Lại phải lòng em trong chiều đổ mưa ngâu

Ta không dám nghe tiếng ve hàng sấu
Những chiều hè gió lộng ven sông
Sợ gặp em trên cánh diều bay bổng
Đưa ta về khát vọng giữa mênh mông

Ta không dám nằm trên đê cỏ dại
Nghe chồi non thủ thỉ lúc xuân sang
Sợ gặp em thuở xuân thì nông nổi
Dòng sông xưa rồi lại hóa mênh mang

Ta trở lại hay không trở lại
Dẫu vơi đầy sông vẫn đỏ phù sa
Êm đềm chảy vào lòng ta xao xuyến
Tìm em đâu hun hút cánh buồm xa

Bỏ quên


Bỏ quên
 
Bỏ quên một góc chiều thu
Để ai nhặt được lời ru tình buồn

Bỏ quên ngọn suối trên nguồn
Để sông khát nước cánh buồm chơi vơi

Bỏ quên ngọn gió trên đồi
Cánh diều bay lạc từ thời ấu thơ

Bỏ quên cái thuở ngu ngơ
Nụ hôn bỏ dở câu thơ khóc thầm

Bỏ quên lời hẹn trăm năm
Một đời trăng khuyết đêm rằm về đâu?

Mưa chiều xứ Huế


Mưa chiều xứ Huế

Mưa chiều xứ Huế mênh mang
Nỗi niềm tôi cũng lang thang cuối trời

Tiếng chuông Thiên Mụ buông lơi
Sông Hương chợt giấc bồi hồi tỉnh say

Đường lên núi Ngự gió bay
Ghé về Âm Phủ tình đầy rượu vơi

Mưa qua Vĩ Dạ mưa rơi
Đừng mưa ướt giấc mơ tôi tự tình

Lênh loang mưa phủ cung đình
Dấu xưa ẩn hiện bóng hình rêu phong

Đông Ba chợ chật người đông
Tràng Tiền tím sắc cầu vồng ngàn xưa

Huế buồn Huế lẩn vào mưa
Tôi buồn trôi với đò đưa bồng bềnh

Đong đưa lục bát


Đong đưa lục bát
 
Cho ta rút hết sợi mưa
Làm dây căng gió đong đưa cánh diều

Cho ta gom hết nắng chiều
Để em nhen lửa tình yêu ban đầu

Cho ta bắc một nhịp cầu
Nối bờ em với tình đầu dở dang

Cho ta xe sợi nắng vàng
Làm dây đan võng ru nàng - ầu ơ..

Ước gì em hóa thành thơ
Đong đưa lục bát trong mơ ru mình

Tình buồn


Tình buồn



Thẩn thơ ta với triền sông
Em đi từ ấy mênh mông bãi bờ

Bơ vơ bến cũ con đò
Tình xưa ai biết mà dò lạch sâu

Gió đưa con sáo về đâu
Để đau quằn quặn nhịp cầu qua sông

Buồn rơi chiếc lá đầu đông
Bâng khuâng thu biệt một dòng sông xa

Ta về ta chỉ với ta
Nghe dòng sông hát ngân nga tình buồn