MẸ TÔI
Mẹ tôi
quần vải, áo nâu
Mưa chiều,
nắng sớm, bạc màu thời gian
Nỗi đau
duyên phận lỡ làng
Cha đi
chinh chiến khuất ngàn núi non
Cảnh
nghèo, mẹ góa nuôi con
Đêm đêm
cánh võng đưa mòn lời ru
Dãi dầu
trải mấy mươi thu
Mẹ nghèo
cơm áo, lại giàu tình thương
Hạt cơm,
cái tép mẹ nhường
Ruộng
sâu, đồng cạn đảm đương mẹ dành
Mưa ngàn
rồi lại nắng hanh
Còng
lưng vắt đất để thành miếng cơm
Căm căm
gió rét, mưa đông
Mẹ tôi
xuống cấy nước đồng lạnh tê
Hoàng
hôn theo bóng mẹ về
Sao hôm
lấp ló ngõ quê gió luồn
Nỗi đau
mẹ, lấm lem bùn
Đời qua
bao nẻo, mấy truông cái nghèo
Tôi đi
trăm núi ngàn đèo
Bóng
hình của mẹ mang theo suốt đời
Tôi về
trước mộ mẹ tôi
Ước gì
nghe được một lời mẹ ru.