Mấy mùa
con nước mấy trời trăng qua
Ngồi đây
bên gốc tre già
Tần ngần
cứ ngỡ em là của tôi
Bây giờ em
đã xa rồi
Còn đây lẻ
bóng trăng ngời vườn xưa
Còn đây
một chút hương thừa
Từ làn tóc
xỏa đong đưa thuở nào
Em cho tôi
cái ngọt ngào
Nụ cười
ánh mắt đến xao xuyến lòng
Đất trời
thức giữa mênh mông
Còn tôi
thức với nỗi lòng gió ru
Heo may về
gọi mùa thu
Bến xưa
vẫn đợi em từ mùa Xuân
Hội làng
tiếng hát ai ngân
Cây đa bến
nước tần ngần nhớ em
Đình làng
vẫn thức thâu đêm
Còn tôi
đợi mãi bên thềm bóng ai
Lẻ loi một
ánh sao mai
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét