Thuở trai
trẻ
ta bạn
cùng với đá
Ngày, vạn
dặm
Trường Sơn
bao hình hài đá lạ
Đêm nằm
gối đá
để mộng mơ
Bàn đá
chông chênh
ta viết
vội mấy dòng thư
Gởi người
yêu
nơi hậu
phương nghìn trùng xa cách
Đá lặng
thinh
nhưng trái
tim và tình yêu chân thật
Đá thầm
thì
bên khe
suối mộng mơ
Những bông
hoa
nở trên đá
bất ngờ
ta bất
chợt
những vần
thơ tình hoang dã
Đá trầm tư
theo ta đi
trăm ngả
Trái tim
thầm cũng hòa nhịp
với vạn
trái tim rung
Đá rạng
ngời khi ánh nắng mùa xuân
Đá bịn rịn
khi chia
tay ngày ly biệt
Từ giã đá
từ giã
những linh hồn hóa đá ta từng biết
để trở về
đời thường
năm tháng
với niềm riêng
Bởi xa đá
nên trầm
tư như đá
Nỗi đau
nào hóa đá cũng thiêng liêng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét